Loading...

Tăng lương cho công chức, tôi đồng ý. Tăng lương cao là một cách tính khoa học, nhân văn. Nhưng tăng lương cho những con người đang làm việc hiện nay là không hợp lý. Trừ khi sa thải hết những người làm việc không hiệu quả thì việc tăng lương mới hợp lý.

Albert Einstein có nói: “Chúng ta không thể giải quyết vấn đề bằng tư duy đã tạo ra chính vấn đề đó”. Áp dụng ý đó vào việc xem xét tờ trình Đề án Cải cách chính sách tiền lương đang được Hội nghị T.Ư 7 thảo luận, chúng ta có thể thấy rằng: Cải cách tiền lương, tăng lương không bao hàm việc thúc đẩy kinh tế hay xã hội gì cả. Lí do, vẫn những con người ngoan cố bằng được để vào công chức cho ấm cái thân đòi hỏi lương cao, làm nhàn hạ thì không được. Họ chỉ quan tâm thu nhập mà không quan tâm đến vế: Công sức họ đóng góp nâng cao hiệu suất công việc như thế nào? Tăng lương cao nhưng phải làm phương pháp loại trừ những người không đủ năng lực chứ không phải ngồi chình ình cả một đống người là công chức ở một chỗ mà những năm 2018 giải quyết công việc với tốc độ và tư duy của những năm 1990. Những công chức làm việc kém, bị dân phàn nàn nhiều: Loại! Những công chức làm việc ấm ớ kiểu lỗi đánh máy: Loại! Những công chức hóng việc từ sếp mà không có những giải pháp công việc riêng: Loại! Vân vân!

Cần phải đẩy nhiều công chức kém năng lực trong công việc được giao ra ngoài đường. Họ kém năng lực trong công việc được giao nhưng lại nhanh nhẹn trong công việc khác. Họ cố tình vào công chức để có một chỗ ngồi yên ổn và có một khoản thu nhập ổn định. Còn họ có những “trò” khác để giải quyết các nhu cầu xa xỉ của họ. Tôi gọi là xa xỉ vì những nhu cầu đó đáng lẽ họ không được hưởng vì họ không xứng đáng với sức lao động của họ. Những con người luôn kêu ca: Lương thấp nhưng tại sao vẫn sống khỏe và vẫn gan lì cuộc chiến vào công chức dù phải chạy chọt trả giá nhiều trăm triệu cho chức danh công chức quèn? Lương cao với họ nhưng tư duy của họ không thay đổi thì giải quyết vấn đề gì cho đất nước?

Trong khi đó, thống kê đến tháng 5/2018, chỉ riêng tiền lương chi trả cho công chức hiện nay tại Việt Nam đã chiếm tới 50% chi thường xuyên của ngân sách Nhà nước, tương đương hơn 400.000 tỷ đồng mỗi năm. Việt Nam đã trải qua 16 lần cải cách điều chỉnh tiền lương cơ sở, luôn theo hướng tăng lương. Tuy nhiên, hiệu suất công việc vẫn ì ạch. Lượng công chức nhà nước liên tục tăng. Giảm – bóp chỗ này thì lại phình vào chỗ kia. Quy mô 11 triệu người hưởng lương từ ngân sách với việc chi 50% ngân sách là một gánh nặng cho người dân quá mức. Trong khi những công chức ở tất cả các ngành đều không làm gì giúp người dân tử tế ngoài việc kêu… lương thấp!

Có vẻ như người dân cứ gò mình lên còn công chức thì nhận bao nhiêu cũng không đủ. Lương cứng còn lương mềm. Công việc chỉ hiệu quả khi có phong bì, luật bất thành văn mà ai cũng được dạy ở Việt Nam. Như vậy, ngoài tiền thuế người dân phải đóng để nuôi công chức thì còn một khoản thuế đi đêm nữa. Làm thế nào loại cái khoản thuế đi đêm kia? Trông chờ vào ý thức của 11 triệu con người kia sao?

Tiền lương của khu vực công chức nhà nước cần được xem xét vào cung – cầu y như của các doanh nghiệp. Đó là việc anh làm việc, anh được trả công cho sức lao động anh bỏ ra và tái tạo phần sức lao động sau đó để tiếp tục cống hiến công việc. Ở các nước phát triển, tiền lương công chức hành chính cao hơn lương thị trường để giảm tham nhũng. Điều này là chấp nhận, như nói ở trên là những người công chức hành chính cũng phải là người lao động. Người lao động là phải làm tròn bổn phận phục vụ trong khối hành chính.

Như chúng ta biết, bầu sữa ngân sách đang chia thành 4 phần: Một phần dành cho đầu tư phát triển, một phần trả nợ nước ngoài, một phần dành cho chi thường xuyên (trong đó có chi lương) và một phần dự phòng. Lương tăng, con người vẫn từng ấy, bầu sữa phải rót về phía chi thường xuyên nhiều hơn. Bộ máy nhà nước vận hành bởi 11 triệu con người kia có hiệu quả không? Nếu nó hiệu quả, nó sẽ phải đẩy tất cả những hoạt động khác phát triển theo để tạo ra nhiều giá trị thặng dư, nhiều của cải xã hội.

Tháng 3/2018, báo chí nói về việc Bác sĩ, sinh viên y Canada phản đối vì được… tăng lương. Theo đó, hơn 500 bác sĩ và trên 150 sinh viên y khoa ở Quebec, Canada đã cùng ký vào một bức thư công khai để phản đối việc tăng lương cho họ. Nhóm này nói rằng họ cảm thấy bị “xúc phạm” nếu được tăng lương khi các y tá và bệnh nhân còn đang gặp nhiều khó khăn. 213 bác sĩ đa khoa, 184 chuyên gia, 149 bác sĩ nội trú và 162 sinh viên y khoa muốn số tiền dùng cho việc tăng lương cho họ được trả lại cho hệ thống y tế công. Đó là tự trọng của người lao động. Làm thế nào để 11 triệu con người đang hưởng lương từ ngân sách nhà nước – tiền thuế của dân có được tự trọng như thế này? Đó là một câu hỏi khó và quá khó đối với người Việt Nam.

Nguyên Thứ trưởng Bộ LĐ-TB-XH Phạm Minh Huân cho rằng: “Khu vực Nhà nước cần ổn định nhưng không có nghĩa là mãi mãi, không thể sáng cắp ô đi, tối cắp ô về đến lúc anh nghỉ hưu. Cần phải thay một cơ chế theo hợp đồng. Hiện nay, thôi việc được một công chức rất khó, cho dù biết họ làm việc không hiệu quả, tốn tiền của của dân”.

Theo Butdanh
- -
CHUYÊN MỤC